Thứ Hai, 12 tháng 5, 2008

Lòng cạn

18-
Lòng cạn

chiều nghiêng
biển rộng quá chân trời
nỗi mặn trăm năm
trú ngụ đời
lòng cạn
vô tình đong cát trắng
gió mùa khản giọng
trắng tay vơi.
NT




Vòng vây

17- 
Vòng vây

cười khóc
một hồn đau
ai đã cho tôi nửa trái sầu

đầy vơi
dòng máu mực
khóc cười tóc bạc níu đời nhau

buồn vui 
bao giờ cạn
mắt mi xanh giọt lệ phai màu

đồng khô
cồn trơ cát
một màu lá trở một hồn đau.
Ngọc Tuyết

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2008

Mặn

                                                                                                           
16-
Mặn

răng mê muối mặn cắn làm đôi
có mặn lắm không 
hỡi lưỡi đời
muối mặn vô tình 
nên biển mặn
triều dâng nỗi mặn 
giọt tim rơi...
Ngọc Tuyết

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2008

Những ngón tay

14-
Những ngón tay

ngồi buồn đếm ngón tay chơi
ngón cao ngón thấp thảnh thơi phơi mình
ngón buồn gánh hết điêu linh
ngón cao đứng giữa đón tình thế gian
ngón tay nhuộm nắng úa vàng
đăm chiêu lượm lặt  
đục khàn hồn tôi .
Ngọc Tuyết 

Hãy về nhé!








13- 
Hãy về nhé!


người ơi!
bên ấy gió có đầy ngây ngất
bên này trăng vẫn đợi chờ ai
người có nghe ngoài kia gió hát
chút tình cỏ lá thấm ngày mai

tóc nắng chải dưới trời quê mẹ
hong giọt ngà quấn quýt lời riêng
biển cùng sóng say đời yên ngủ
gót chân mềm gió xóa chiều nghiêng

ray rứt 
sao nghe hồn ray rứt
sóng chập chùng thương nhớ trên môi
xa cách 
gió lộng bờ xa cách
chờ ai
biển gọi hãy về thôi

nhìn vườn xưa bốn mùa thay lá
vui cội nguồn võng hạ đong đưa
ta dạo chơi trên đồi gió hát
trăng dại khờ chao động dưới mưa

ai có nghe lời trái tim nhắn gọi
tiếng thì thầm 
lời gió hãy về thôi...
NT

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2008

Nhặt lại

12-
Nhặt lại

lá trời
rơi xuống giếng sâu
chìm theo một cuộc bể dâu 
ngậm ngùi

may thay 
còn sót chút đời
cho ta nhặt lại 
lá trời...
riêng mang.
Ngọc Tuyết

Hồn nhiên

11-
Hồn nhiên

đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời
ai hồn nhiên ngủ ở trong tôi
chiếu chăn ích kỷ hồn nhiên lệch
đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười
                                                                                                             đời lắm hồn nhiên ngẩng mặt cười
nắng hồn nhiên nhả ánh vàng tươi
gió chiều cõng lá hồn nhiên lượn
em cấy hồn nhiên giữa biển đời

em cấy hồn nhiên giữa biển đời
hồn nhiên kỷ niệm cuốn sầu trôi
âm vang mùa cũ  hồn nhiên vọng
giấc mộng hồn nhiên đắm nửa vời

giấc mộng hồn nhiên đắm nửa vời
mưa hồn nhiên xối hạt buồn rơi
thời gian xâu nhớ hồn nhiên nhớ
đêm mãi hồn nhiên thức cạnh trời. 
Ngọc Tuyểt

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2008

Nhịp đêm


10- 
Nhịp đêm

thạch sùng 
chắt lưỡi đếâm đêm
ngoài kia 
biển sóng trải thềm hồn nhiên
sương về 
phơi những niềm riêng
khuya trao nghìn tiếng
giấc nghiêng gọi người
thời gian gõ nhịp trùng khơi
nhịp tình tôi gõ buồn ơi là buồn!
Ngọc Tuyết

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Lời riêng


9-
Lời riêng

mưa toan phá vỡ trời đêm
để buồn lặng lẽ rơi trên má hồng
bởi vì tại lá diêu bông
mưa lăn trên lá mưa còng đời nhau

gió toan thổi những nhạt nhàu
cho thu đậm nhạt  theo màu thời gian
để xuân không đến ngỡ ngàng
khúc ru bồi lỡ tím vàng tơ vương

sóng toan xé nát bờ thương
từ trong mắt bão náu nương chính mình
đất trời xin hãy hồi sinh
mở lòng đón hạt nắng tình nhân gian.
NT

Trên triền thơ


8-
Trên triền thơ

mưa đổ bụi quanh thềm
hạt mềm vương cửa sổ
lấm tấm hàng mi đêm
xôn xao mùa thu cũ

hun hút giữa đời em
trăng ngày soi thơ thẩn
nhung nhớ cứ đầy thêm
gió mưa bao giờ  tạnh

duyên nợ chồng lênh đênh
ngón tay gầy vụng dại
buông lỏng tình ngỡ quên
chắt chiu ngày con gái

giận hờn thả nhớ quên
để lời thơ lạm pháp
lầm lũi gõ vào đêm
lá  buồn ngơ ngác khép...
Ngọc Tuyết

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008

Đêm nay

6- 
              Đêm nay

 
đêm nay gửi gió hư vô
không gian vỡ vụn mây xô nỗi sầu
ta ngồi đếm tiếng biển gào
khuya đi về hướng xưa sau một thời
bạc đầu trái đắng tách đôi
ta đem nhóm lửa hong đời lãng quên.
NT

Vời vợi


7- 
Vời vợi

như bọt nước
tràng hạt lưu ly
màu thủy tinh vỡ tan
tôi ơi!

đôi mắt xanh
như biển mênh mông 
đã nhận chìm hồn tôi
người ơi!

hai bàn tay 
vốc ngụm hư không
tưới lên cánh đồng khô
tình rơi!
Ngọc Tuyết


Thứ Tư, 9 tháng 1, 2008

Xa vắng


5-
Xa vắng

chiều cõng nắng về bên kia xa tít
một hoàng hôn 
một tối 
một đơn côi
một chiếc nhớ 
một chiếc buồn lặng lẽ
biển mặn mà giấu mật ngọt trên môi
sầu chất ngất thả nụ cười giòn lựng
vẫn tinh khôi 
dẫu xé lẻ làm mươi

cái yên lặng xõa bờ gấp đôi khoảng cách
bắt kịp câu thơ phơi dưới mặt trời
xa vắng rồi
đơn côi khuếch tán
bước vội vàng 
đường quá xa xôi
trăng trung tuần thơm vội nhánh cỏ tươi
laÏnh cỏ lắm  
vóc gầy
ôi  ướt đẫm
sương độc hành

ta cũng độc hành.
Ngọc Tuyết

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2008

Nỗi người


4- 
Nỗi người


lớp lớp triều dâng biển cuốn trôi
ẩn thân còng nhỏ dưới bờ khơi
loanh quanh đuổi bắt hoài trên cát
giũ sóng vào thơ náu nỗi người.
NT


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2008

Lạm pháp


3-
Lạm pháp

hạt tình lăn chạm triền thơ 
gãy đi mấy đoạn nắng mơ khoác chiều
đoạn vàng 
ứa giọt cô liêu
đoạn xanh 
lén giấu 
bao nhiêu là buồn
dưới triền lòng đổ mưa tuôn
lời thơ lạm pháp 
bắt nguồn từ đâu?
NT

Tản mạn


2-
Tản mạn

đêm sấp ngửa 
lật buồn vui qua lại
địu mùa yêu 
bóng lầm lụi ven đường
chạm một vòng tay 
giòn tan nỗi nhớ
để vần thơ 
tháng bảy nhốt đầy hương.

Ngọc Tuyết 

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2008

Lời ngỏ của tập thơ Lá trở

Tập thơ LÁ TRỞ - Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)


1- 
Ngỏ

      Thẳm sâu và mênh mông- ở đó tôi đã từng có anh, đã từng là anh- và cũng ở đó anh như tia chớp, như một mũi tên vụt bay về phía trước, nhanh hơn ánh mắt của tôi, nhanh hơn ý nghĩ của tôi…
Đồng khan hút gió nên tìm
Ngả ba đường vắng chỉ mình bóng tôi…
      Tôi mãi đi tìm một nửa đã mất để chỉ gặp những ngả ba đường vắng, chỉ còn tôi với nhiều ngả rẽ và sự chọn lựa trong vô vọng, trong hy vọng mỏng manh là đem tất cả trở lại với thủa ban đầu, ngôi nhà chung của chúng ta.
       Tôi với anh là một- dẫu ngàn trùng xa biệt, vẫn sẽ mãi là MỘT trong thẳm sâu mênh mông- khi cánh cửa chân phúc đã mở ra.
       Tôi thức dậy bước ra vườn, những chiếc lá trở mình đón nắng ban mai - dường như một bình minh đang tới.

5-2006
Ngọc Tuyết