Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2008

Lời ngỏ của tập thơ Lá trở

Tập thơ LÁ TRỞ - Ngọc Tuyết (Tóc Nguyệt)


1- 
Ngỏ

      Thẳm sâu và mênh mông- ở đó tôi đã từng có anh, đã từng là anh- và cũng ở đó anh như tia chớp, như một mũi tên vụt bay về phía trước, nhanh hơn ánh mắt của tôi, nhanh hơn ý nghĩ của tôi…
Đồng khan hút gió nên tìm
Ngả ba đường vắng chỉ mình bóng tôi…
      Tôi mãi đi tìm một nửa đã mất để chỉ gặp những ngả ba đường vắng, chỉ còn tôi với nhiều ngả rẽ và sự chọn lựa trong vô vọng, trong hy vọng mỏng manh là đem tất cả trở lại với thủa ban đầu, ngôi nhà chung của chúng ta.
       Tôi với anh là một- dẫu ngàn trùng xa biệt, vẫn sẽ mãi là MỘT trong thẳm sâu mênh mông- khi cánh cửa chân phúc đã mở ra.
       Tôi thức dậy bước ra vườn, những chiếc lá trở mình đón nắng ban mai - dường như một bình minh đang tới.

5-2006
Ngọc Tuyết

Không có nhận xét nào: